Một sáng thứ bảy, lâu lắm rồi mới ra Hồ Gươm. Nhìn thấy Hồ Gươm câu đâu tiên Tí Hớn hỏi bố.
- Bố ơi ! Bố đi ra Hồ Gươm công an nhìn thấy bố có bắt không.?
- Chắc không con à. Làm sao họ biết bố ra đây mà bắt.
- Con bảo này, bố mà trùm cái mũ lên đầu, công an không thấy được bố đâu.
- Con đừng nghĩ như thế, bố con mình ra đây đi chơi, làm gì mà bị bắt.
Đưa con vào Nguyễn Xí để Tí Hớn tự chọn sách, bố đứng ngoài hút thuốc nhìn quanh. Hà Nội thanh bình, xa xa bên cái nhà quái gì cổ kính góc xế bưu điện trông sang . Nhà gì tự nhiên không nhớ tến, Báo Thiên , Báo Ân hay Báo Oán gì đó mấy cô gái đang làm dáng cho các chàng trai chụp ảnh. Ồ Hồ Gươm thật yên bình, không có '' những tốp người đi hò hét làm mất đi vẻ bình yên" như lời mấy bọn hưu trí nói trên ti vi.
Hôm trước báo chí nói ngư dân lại bị tàu Trung Quốc bắn giết, cái tin ấy chìm nghỉm trong mớ những ngôi sao lộ hàng, sao lỡ lời, thậm chí là mẹ hay người yêu của sao cũng được nêu. Rồi những đại gia sắm siêu xe, những diên viên, ca sĩ, người mẫu sắm hàng hiệu chục nghìn usd. Cô em làm tờ báo lớn nói - tin thế mới nhiều viu anh à, mà bọn em làm gì thì cứ phải nhiều viu đã thì mới ăn tiền quảng cáo mà sống được. Em cũng chán cái nghề này lắm rồi.
Bỗng nghĩ không nên trách dân nghèo thờ ơ với chủ quyền đất nước. Làm sao mà họ thiết tha với chủ quyền khi còn nhọc nhằn kiếm miếng cơm , manh áo. Làm sao trong cảnh khốn khó ấy người dân nghèo chỉ thấy siêu sao, ca sĩ, đại gia tiêu hàng tỉ vào xe hơi vào cái cây cảnh, chúng ta đòi hỏi họ phải quan tâm đến đất nước. Vậy là đứa giàu thì chả cần quan tâm, vì quan tâm làm gì khiến chúng mất đi cảm hứng khi sắm cái cây, cái xe. Còn đứa nghèo thì càng chả cần quan tâm, tại sao họ phải quan tâm khi đang lê la trên đường phố kiếm bữa cơm, trong khi xã hội đầy đứa giàu có đang ăn tiêu xa xỉ, được báo chí ca ngợi như đó là ước mơ, là nỗi thèm thuồng của bao người.
Đến giờ vào chỗ ra mắt sách của cô em Tâm Phan. Buổi ra mắt sách khá đông người dự, các nhà văn đàn anh Thọ, Tiến, Trang Hạ lên phát biểu cảm tưởng. Anh Phạm Xuân Nguyên dẫn chương trình, độc giả thi nhau hỏi tác giả, giao lưu rất ấn tượng. Ngồi ôm con chạnh lòng nghĩ đến cuốn sách của mình. Cùng là một cuốn sách mà số phận khác nhau, như số phận con người vậy. Anh Nguyên đến vuốt má Tí Hớn hỏi - Thằng Tí Hớn đây à, rồi nói - Gió lên phát biểu vài câu nhé- Lắc đầu- Thôi anh ạ, em lên làm gì rồi phức tạp ra- Anh Nguyên bảo - Phát biểu về văn chương, có gì mà ngại. Vẫn lắc đầu- thôi em còn phải trông con.
Được nửa chừng buổi ra mắt sách hai bố con đi về, đi bộ dọc từ Tràng Tiền về đến đài Cảm Tử. Tí Hớn chỉ quán cà fe nói- quán kia có kem đấy, lần trước đi biểu tình bác H dẫn con vào đó ăn kem. Biết ý con nhắc khéo đòi ăn kem, dẫn con sang. Tí Hớn gọi kem rồi kể với cô bán hàng, cháu biết đây có kem vì lần trước cháu đi biểu tình được ăn ở đây đấy. Cô bán hàng cười nhăn mặt - Thế là cháu làm cô bị đóng cửa đấy, vì có biểu tình công an không cho bán hàng nữa. Tí Hớn nói não nề - Ai cũng sợ biểu tình bố ạ. Thôi bố đừng đi biểu tình nữa.
Điện thoại của một cô em làm phim gọi, cô đến ngay sau đó, cô ngồi than thở về kinh phí làm phim eo hẹp, chuyện diễn viên, chuyện kịch bản, đạo cụ..nhưng rồi thì cô em vẫn nói là viết kịch bản truyền hình ngon lắm, chịu khó viết mà viết thì tuần năm hay bảy triệu dễ ợt. Hay là em đưa cái khung sẵn, anh chỉ việc viết dựa trên khung đó nhé.
Rời khỏi quán cà fe, chia tay với cô em làm phim. Con nắm tay bố đi, bố chỉ cái gốc cây xa cừ nói - Hồi bố 8 tuổi, bà nội bán dép ở đây, bố thường mang cơm ra và trông hàng cho bà. Lúc đó ở đây không có những hàng giày dép kia đâu. Tí Hớn hỏi, thế mưa thì làm sao hả bố. Chỉ tay về khoảng tượng đài cảm tử nói. Hồi đó không có những bức tượng kia, gần đó có một cái nhà trống, chỉ có mái mà không có tường, mái dựng trên những chiếc cột. Mưa thì vào đó trú.
Về đến Phất Lộc thấy hàng bánh trôi, Tí Hớn sà vào ăn. Bà bán bánh trôi không lấy tiền lại còn đút cho Tí Hớn từng viên bánh tròn. Ăn xong Tí Hớn sang hàng kẹo ngắm nghía cái lọ kẹo. Bà bán kẹo mắng - Cha cái thằng Tí Hớn. Rồi bà lấy kẹo cho Tí Hớn, bố trả tiền bà không lấy. Tí Hớn vào nhà thì cô Thủy đưa nó tập vở bảo - Có ai mang cho Tí Hớn tập vở đây này. Tí Hớn xem vở rồi ồ lên thích thú nói- Ôi vở này có chữ Hoàng Sa, Trường Sa này bố ơi. Sao ai cũng quý con thế nhỉ ?
Bố cầm tập vở trên tay, hình ảnh đầu tiên bố nghĩ là bác Hằng đứng ở Hồ Gươm hô vang
- Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
Và hình ảnh bác ấy đi giữa hai người công an trong trại giáo dục, bác gầy và đen. Rồi bố nghĩ lúc hai bố con nhìn thấy Hồ Gươm, con nói - Công an thấy bố ra đây có bắt không ?
Bố định sẽ bảo con quên Hoàng Sa , Trường Sa khỏi đầu đi. Con hay học giỏi, kiếm nhiều tiền, mua xe hơi, mua nhà, sắm hàng hiệu...thế là con đã yêu nước rồi. Có ai mắng họ là không yêu nước đâu, chả ai mắng họ là mua sắm xa xỉ thế làm gì, không bỏ tiền ra mà giúp cho Hoàng Sa, Trường Sa cả. Vì tiêu những đồ xa xỉ như thế là phải đóng thuế nhiều, tiền thuế vào tay nhà nước. Thế là góp tiền đóng cho nhà nước nhiều thì là yêu nước. Chuyện yêu nước đơn giản có thế thôi. Và Hoàng Sa- Trường Sa thế nào thì sẽ có nhà nước lo. Chưa có kẻ tham nhũng, ăn tiêu xa hoa nào bị gọi là '' phản động'' cả. Nhưng những người dân bình thường đã từng hô vang Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam thì bị gọi là phản động rất nhiều. Người ta hỏi '' hô thế có lấy được Hoàng Sa, Trường Sa không mà hô'. Câu này đáng ra phải nói là '' hô thế có đóng được đồng nào vào ngân sách nhà nước không, hay chỉ làm tốn ngân sách thêm khi nhà nước phải huy động dân phòng, công an, xe buýt đi giải quyết tốn kém thêm ngân sách, mà đã không đóng lại còn làm tốn thêm ngân sách thì rõ là phản động rồi ''. Tóm lại hãy yêu nước theo những gì nhà nước này bảo, đừng yêu nước theo con tim mình bảo. Ngắn gọn chỉ có thế.
Nhưng khi đó, con trai của con sà vào hàng bánh trôi, vào hàng kẹo. Chưa chắc đã thốt lên - Ôi sao ai cũng quý con thế nhỉ ?. Cái giá đắt hay rẻ ở cuộc đời, không phải ở một bên là xe hơi , hàng hóa xa xỉ một bên là trại giáo dục. Giá phải trả đắt hay rẻ tùy theo quan niệm của mỗi người. Nhưng ở trong quan niệm một người bố, trả giá thế nào để con trai mình khi tiếp xúc với hàng xóm, người quen phải thốt lên rằng
Tí Hớn chắc sẽ không quên TSHS đâu, Nbg giáo dục con kỉ nha. Những kĩ niệm của bố nó khắp nơi ở Hồ thi làm sao mà quên dc. Chắc nhớn lên nó sẽ tiếp tục đòi Tshs nếu bố nó đòi ko dc.
xã hội VN ngày năy là thế đó gió ơi , mang nhiều chứng bệnh , Bệnh Mackeno ,giờ thêm bện Vocam nửa , buồn cho quê hương quá gió nhỉ , nhưng vòng đời sẽ thây đổi , cái gì đi ngược lại với Đạo lý , ngược lại với lòng Dân thì sẽ không thể tồn tại được . Tôi tin chắc điều này . sẽ không bao giờ giôáng những biểu ngử được treo nhan nhãn khắp các nẽo đường đất nước . giử gìn sức khõe và cẩn thận nhé Gió. Cái giá Gió trả thi2 tý Hớn sẽ được .....
Đọc bài của anh, xúc động lắm, nhất là loạt bài về nước Vệ nhà sản. Dẫu chưa biết gặp mặt nhau lần nào nhưng tôi luôn cảm thấy quý anh, cảm thấy anh thân thiện, gần gũi lắm. Chúc anh thêm nghị lực, sức khỏe, cống hiến cho xã hội. Trân trọng
Trich: '' ....hô thế có lấy được Hoàng Sa, Trường Sa không mà hô'....... Tra Loi: " Thế không hô thì lấy được Hoàng Sa Trường Sa chắc..? Đến bây giờ mà ai lại đi hỏi " kỲ cục kẹo" zay....?" **************************************************************** Trich: " Đó cũng là một cái giá không xoàng xĩnh chút nào" Không những không Xoàng mà còn "QUÁ SANG" nữa là khác! Hehehe...
Đoc bài viết của một người yêu nước chân chính mà lòng ngậm ngùi muốn khóc ... Thương Tí Hớn , thương cả người bố trẻ , bác bán quà ron g và thương cả tiền đồ , vận nước đang đắm chìm trong điêu linh , quỷ dữ ...Link
Loi van cua LAIGIO that nhe nhang,nhung day` tinh' giao' duc. Mot ngay khong xa TI HON se hieu ra:''Oi sao ai cung quy' con the' nhi? '' luc do no' se day` tu hao` la` con cua bo' no'
"Cô bán hàng cười nhăn mặt - Thế là cháu làm cô bị đóng cửa đấy, vì có biểu tình công an không cho bán hàng nữa. Tí Hớn nói não nề - Ai cũng sợ biểu tình bố ạ. Thôi bố đừng đi biểu tình nữa." Đau nhất là ở đây! Mục đích của Tàu khựa trong chiến lược "tằm ăn dâu.." một trăm năm, một ngàn năm...
Cách đây vài tháng ai đó email cho tớ một bài báo trên mạng cũng nói về Tí Hớn. Nay chép vào đây để mọi người xem cho vui.
GIA TÀI CHO CON
Không phải đợi đến khi gần đất xa trời, các bậc cha mẹ mới nghĩ đến chuyện để lại gia tài cho con. Thường thì họ muốn để lại của cải vật chất. Như tỉ phú Bill Gates, mặc dù mấy đứa con được học hành không thua kém con cái nhà nào, vẫn để dành khoảng mười triệu Mỹ kim cho mỗi đứa. Làm cha làm mẹ, mấy ai mà không lo xa như thế? Có lẽ không ai lo xa cho con bằng tay lãnh tụ Kim Chính Nhật, đã để lại cả một nước Bắc Hàn cho đứa con trai mới ngoài hai mươi.
Ở một đất nước không xa lắm, có một cậu bé mới 6 tuổi đã được bố (lâu nay) chuẩn bị cho một gia tài. Gia tài này, cách đây hơn nửa thế kỷ, được một lãnh tụ cộng sản khác lượng giá là “không có gì quý hơn”! Có lẽ chính vì quý nhiều như thế nên đến giờ này chưa ai ở xứ nọ có được một gia tài như thế. Bố của cậu chỉ là một người bình dân; không có bằng cấp nhiều và cao như tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Tuy nhiên, ông đã tận dụng khả năng và nhiệt huyết của mình để gom góp gia tài cho con qua từng... bài viết nhỏ của mình.
Ông đã phải trả giá rất đắt cho những bài viết ấy. Ông từng bị tù và nhiều lần bị bắt giam. Mới đây ông còn bị hăm dọa sẽ đón nhận sự trừng phạt còn nặng nề hơn thế nữa. Có lẽ, cái giá đắt nhất mà ông phải trả là bị xa rời đứa con trai còn trong tuổi thơ ngây của mình. Nhớ lại lần trước bị tù chỉ vài tuần, ông nhớ con trai mình đến quay quắt. Ông nhớ giọng thỏ thẻ với những câu nói ngây ngô của con. Ông nhớ đôi bàn tay tí xíu chạm vào da mặt ông mỗi khi chúng nũng nịu. Ông nhớ cái trán cao “sao chép” y chang của ông chạm vào ngực mỗi lần bế con. Là một người nổi tiếng với những bài “đi tìm thương nhớ” trước đây trên diễn đàn Trái Tim Việt Nam, có lẽ ông sẽ còn nhiều nỗi nhớ khác nữa mà những người thường không nằm trong cảnh ngộ của ông khó có thể tưởng tượng ra được.
Gia tài của ông (muốn) để lại cho con, tuy quý và đắt như thế, lại chỉ là những điều bình thường ở những đất nước dân chủ. Có lẽ con cái ông Bill Gates sẽ cười (lắc đầu) nếu bố của chúng có ý định tặng cho chúng sự ĐỘC LẬP và TỰ DO. Không phải chúng không muốn mà vì chúng (cũng như mọi công dân Hoa Kỳ) đã được luật pháp cho và... bảo vệ rồi. Với gia tài ấy, có lẽ trong nay mai, con trai của ông sẽ có thể đi thăm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà không phải xin chiếu khán của nước khác. Con trai của ông sẽ có thể bày tỏ ý kiến của mình mà không phải lo bị bỏ tù hoặc nguy hiểm đến tính mạng. Con trai của ông sẽ được tự do mưu cầu hạnh phúc mà không cần phải sống trong một đất nước như con cái ông Bill Gates đang sống.
Dầu sao, con trai của ông cũng là một trong những đứa trẻ may mắn nhất trên đời! Cậu có được một người cha luôn trọng danh dự: danh dự làm người! Tên cậu là Bùi Minh Huấn; thường gọi là Tí Hớn.
Rồi có một ngày, sẽ một ngày chinh chiến tàn. Anh chẳng còn chi, chẳng còn chi ngoài con tim héo...em ơi! Xin trả lại đây, bỏ lại đây thép gai giăng với luỹ hào sâu, lỗ châu mai với những địa lôi, đã bao phen máu anh tuôn cho còn lại đến mãi bây giờ. Trả súng đạn này khi sạch nợ sông núi rồi. Anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao. Vui cùng ruộng nương cùng đàn trâu. Với cây đa, khóm trúc, hàng cau với con đê có chiếc cầu tre. Đã bao năm, vắng chân anh nên trở thành hoang phế rong rêu. Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa, rồi anh sẽ đón cha mẹ về. Rồi anh sẽ sang thăm nhà em, với miếng cau, với miếng trầu ta làm lại từ đầu. Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm mộ bia kín trong nghĩa địa buồn. Bạn anh đó đang say ngủ yên. Xin cám ơn, xin cám ơn người nằm xuống... Để có một ngày, có một ngày cho chúng mình. Ta lại gặp ta, còn vòng tay mở rộng thương mến bao la. Chuông chùa làng xa, chiều lại vang, bếp ai lên khói ấm tình thương. Bát cơm rau thắm mối tình quê. Có con trâu, có nương dâu, thiên đường này mơ ước bao lâu./.
những lời hồn nhiên của Tí, phát ra từ tấm lòng không tì vết, trong sạch ,thương,lo cho cha thật là xúc cảm.Thậy vậy, dân nghèo chạy lo từng bửa ăn,nay đói mai no thì còn đâu lo việc chủ quyền củng như những đại gia, quan lại từ bé đến to họ đều là những người bận rộn phải đến gặp người này ,kẻ khác đẻ làm ăn,nịnh bợ,tân hót cố tạo thế lực,bè phái cho mình thì còn đâu thời giờ nghỉ đến chủ quyền.Đấy tại sao ta có câu "nước mất nhà tan"là thế