Join MultiplyOpen a Free ShopSign InHelp
MultiplyLogo
SEARCH
TTXVN đã đưa tin lại từ miệng của ông phó chủ tịch tỉnh Bắc Giang, ông này nói rằng.

-
khoảng 18 giờ ngày 23/7, lực lượng tuần tra cảnh sát giao thông Công an huyện Tân Yên phát hiện anh Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, quê xã Hồng Thái, huyện Việt Yên đi xe máy biển kiểm soát 98M9-3894 chở chị Phạm Thị Ngoãn, 20 tuổi, quê xã Mỹ Hà, huyện Lạng Giang (cùng tỉnh Bắc Giang ), có lỗi vi phạm an toàn giao thông trên đường 398 thuộc địa phận thị trấn Cao Thượng, huyện Tân Yên.

Công an đã đưa phương tiện và người vi phạm vào trụ sở để lập biên bản xử lý. Khi ngồi trên ghế, anh Khương có biểu hiện sức khỏe không bình thường và công an đã đưa anh đi cấp cứu ở Bệnh viện huyện Tân Yên. Đến bệnh viện thì anh Khương chết.

Chúng ta hãy hình dung về một câu chuyện khác trong bối cảnh nước Vệ thời Sản trị.

Bữa rượu mạng người.

Hôm ấy đã hết giờ hành chính, hai công sai triều đình trên đường đi về, bỗng thấy phía trước một đội nam nữ đang cưỡi ngựa không đội nón. Công sai Sát mới ngoảnh lại nói với công sai Thủ.

- Này anh Thủ, chả phải trước mặt ta có bữa rượu đó chăng ?

Thủ gật đầu đồng tình.

Sát và Thủ phi ngựa chặn đầu ngựa đôi nam nữ, hoạch họe đủ điều, rồi nói nam nữ vi phạm luật triều đình đi ngựa không đội nón. Một đe một nhẹ nhàng,tưởng như mọi khi can sự khóm róm đưa cho ít bạc là xong. Nào ngờ chàng trai cưỡi ngựa kia vốn là phu xe trạm, hàng ngày tiếp xúc với công sai giao thông. Anh hiểu rõ hai công sai cưỡi con ngựa đang thực hiện chức trách thế nào, anh mới bèn đòi hỏi phải có biên bản, quyết định xử phạt tại chỗ.

Công sai Sát và Thủ không ngờ can sự lại dám lếu láo đòi hòi thế. Bởi những thứ đó cấp trên chỉ giao cho cả tổ công sai khi đi thi hành phận sự, và giao cho tổ trưởng. Thừờng ngày tổ công sai lập ở một góc đường, Sát và Thủ chỉ chuyên việc chặn đường bắt người vi phạm vào nơi công sai tổ trưởng để làm biên bản vi phạm và quyết định phạt tại chỗ hay quyết định thu giữ ngựa xe. Nay bị can sự hỏi đến những thứ đó, Sát nóng mặt lắm, mới quay lại bảo với Thủ

- Thằng này thích thế, đưa cả người với ngựa về trụ sở lập biên bản.

Nói rồi Sát vỗ đùi nhảy tót lên ngựa can sự phi nước đại về trụ sở công sai.

Thủ ngoảnh lại bảo với can sự

- Mày lên đây theo tao về làm việc.

Can sự leo lên ngựa của Thủ, còn bạn gái thì lếch thếch đi bộ theo sau.

Đến trụ sở công sai, Sát và Thủ lôi can sự vào một căn phòng nhỏ làm việc, bấy giờ nhiều công sai hết giờ làm việc đã về nhà. Sát gằn giọng nói

- Mày vi phạm những lỗi này, lỗi kia, tổng các lỗi là 700 lượng bạc

Can sự há hốc mồm, nói tội lúc trước chỉ có không đội nón khi đi ngựa mà thôi. Thủ bên cạnh nói thêm vào

- Lúc đó chúng tao xử lý tình cảm mày không nghe, giờ vào đây thì khác rồi.

Bực  với kiểu quay quắt của công sai, can sự quở

- Thế này thì các ông là cướp à ?

Sát vốn đã cay cú từ đầu, lúc trước tưởng ngon ăn ai ngờ gặp kẻ cứng đầu. Giờ đã lôi về trụ sở mà chả nhẽ phạt vớ vẩn tội đi ngựa không đội nón, đồng nghiệp người ta biết hẳn sẽ chế giễu như hồi nọ rằng

- Tưởng to tát gì mới bõ công lôi về, ai ngờ vi phạm vặt mà lôi về trụ sở mất thời gian, chật chỗ. Để trụ sở làm thịt bọn tứ mã, bát mã có kiếm hơn không ?

Cũng bởi cả ngày làm việc, tưởng chiều đến gặp con mồi có bữa nhậu. Xương quá lôi về đây, giờ không kiếm cớ phạt nặng lấy uy tín cũng không được, mà tên can sự này cứ cãi lý. Sát mới điên tiên đứng dậy bóp cổ can sự

- Thằng chó này mày dám nói tao thế à.?

Can sự vùng vẫy cố dẫy dụa thoát khỏi cánh tay sắt vốn được luyện tập bao năm trời ở trường dạy công sai nước Vệ.  Càng dẫy thì Sát càng uất, mới dùng đầu gối thúc vào bọng đái can sự. Đây là một trong những đòn đánh hiểm không để lại dấu vết mà công sai Vệ được huấn luyện kỹ càng, thúc gối đến cái thứ ba thì can sự có dấu hiệu sức khỏe không bình thường đúng như trong lời tuyên bố sau này của quan đầu tỉnh.

Thấy can sự mềm nhũn người, lả  người xuống đất dãy nhẹ mấy cái rồi nằm im. Sát hỏi Thủ

- Nó chết à ?

Thủ sờ động mạch cổ chép miệng

- Thằng này kém, mới có thế đã chết, chắc tại sức khỏe nó có vấn đề.

Sát gật gù

- Đúng là thằng này sức khỏe yếu, chắc có bệnh gì, mọi khi tôi đánh bọn vi phạm, thúc gối vào bụng dăm bảy cái là chuyện thường. Có thằng nào sao đâu.

Hai công sai dựng xác can sự ngồi trên ghế rồi bàn nhau. Thủ nói

- Giờ cứ nói nó đột tử thế là xong

Sát hỏi

- Nó đi đường vẫn mạnh khỏe, vào đây mới chết, báo cáo thế có ổn không ?

Thủ cười

- Nó đang khỏe thế mới là đột tử chứ. Ông có cứ khai thế, mọi việc quan trên và triều đình sẽ lo. Đừng nhận đánh là được rồi.

Sát cười hớn hở với giấy bút làm báo cáo, miệng cừơi nói

- Chúng ta ăn lộc nhà Sản, giữ giang san Đại Vệ cho nhà Sản trị vì, lẽ nào vì cái mạng cỏn con này mà nhà Sản lại trị tội chúng ta. Như thế còn đâu là sự thật, công bằng, văn minh của nước Vệ thời nhà Sản.

Viết báo cáo xong, hai công sai gọi xe ngựa vất xác can sự lên xe bảo chở vào nhà thương. Tối thì gia đình đến nhận xác. Thấy có vết bầm trên cổ, quan pháp y ghi là vết chàm. Người nhà cự thằng bé từ nhỏ đến giờ đâu có vết chàm như thế. Quan pháp y nói

- Cơ thể con người huyền bí lắm, như ông quan nọ từ huyện thì bụng bé, tự dưng lên tỉnh bụng bỗng to ra. Ai mà biết đươc. Vết chàm này nó đột ngột xuất hiện sau khi con ông đã chết bởi sự tuần hoàn của máu đến đó bị ngưng lại. Có gì ông cứ đem chôn, tháng nữa xét nghiệm xong chúng tôi trả lời kết quả.

Gia đình nạn nhân không chịu nói

- Sao phải đợi tháng nữa, chả phải mấy vụ giết người cướp của, các ông mổ xác là có kết quả ngay đó sao?

Quan pháp y xua tay.

- Vụ đó khác, vụ này có nhiều tính chất liên quan đến an ninh trật tự xã hội, phải cẩn trọng nghe ngóng tình hình xem các thế lực thù địch có lợi dụng xuyên tạc hay không. Chúng tôi phải trình kết quả xét nghiệm lên Tối Cao Sản Ủy xin chỉ đạo mới thông báo rộng rãi cho dư luận biết, không để cho bất kỳ đối tượng, ổ nhóm nào lợi dụng làm sai lệch sự việc đi được.

Không còn cách nào hơn để cãi lý với quan pháp y, gia đình nạn nhân ngậm ngùi nuốt hận mang xác con về nhà đợi phân giải.

Cái ghế giết người.

Sau vụ án mạng này, quan đầu tỉnh tuyên bố nạn nhân vào phủ công sai, được công sai tử tế mời ngồi ghế làm việc bỗng tự nhiên lăn ra chết.

Nhiều người tò mò mới hỏi nhau cái ghế ấy thế nào mà kỳ lạ vậy. Người đang khỏe mạnh ngồi lên bỗng lăn ra chết ngay. Dân tình bàn tán mãi không thôi về cái ghế trụ sở công sai. Có kẻ nói

- Thì cũng như những cái giếng, ai xuống là chết đó.

Người khác thông thạo hơn

- Chuyện này thì có nhiều, bên tận nước người da trắng , tóc xanh có lần tôi đến. Có những chuyện la kỳ như bức tranh giết ngừoi. Ai sở hữu nó thế nào cũng bỗng dưng lăn ra chết.

Người rành về cõi âm thì nói

- Có lẽ ghế mà đóng gỗ ấy lấy từ quan tài của người bị sét đánh mới thiêng thế. Ai ngồi lên đều chết tươi.

Bởi bàn tán xôn xao, hiếu kỳ dân chúng kéo nhau đến trụ sở công sai xem chiếc ghế giết người, có người cố vào tận nơi để hỏi mua. Tranh cướp xô đẩy nhau để xem cho bằng được chiếc ghế, công sai ngăn không được bắt đi 6 mống vì tội gây rối trật tự hiện chưa cho về lại đòi truy tố.

Sĩ phu nước Vệ biết chuyện nói rằng

- Ghế nào mà ngồi lên mà chết được, như lời quan đầu tỉnh nói thì ghế ấy là ghế điện chăng ?

53 CommentsChronological   Reverse   Threaded
tarazx wrote on Jul 28, '10
hay quá, cho tara dzinh về nhé, ở nước ta, bọn phản động, thế lực thù địch cứ hay xuyên tạc linh tinh.
cohuynh wrote on Jul 28, '10
Ặc ặc......kinh thật, cứ vào tay quan sai là "có biểu hiện sức khỏe không bình thường ngay!
nhanvattieubieu wrote on Jul 28, '10
Ở Mỹ, ngồi trong đồn cảnh sát mà chửi tục cảnh sát cũng có thể bị đánh cho gẫy răng hay bị đánh cho đến chết, nhưng cảnh sát công khai video quay cảnh đánh như nào. Tòa án ít khi nào xử cảnh sát sai. Cảnh sát Mỹ không thu tiền chui, nhưng động chạm đến danh dự họ là bị can lãnh đủ đòn.

Ở VN, làm nghề cảnh sát được lợi ở chỗ lãnh đạo chính phủ không quan tâm đến việc nhân viên cảnh sát ăn chặn của dân bao nhiêu. Vì vậy, nếu người dân VN biết người biết ta, hiểu rõ bản chất của cơ chế và lãnh đạo như nào thì khi muốn yên phận thì cứ trả tiền ngu cho xong chuyện. Còn muốn đòi công lý khi thân cô thế cô như trường hợp trên thì muộn rồi.

Nhập gia tùy tục, ai ở VN muốn bảo toàn tính mạng thì đều phải biết thức thời. Còn muốn cải thiện cơ chế, không phải cãi lý với công an ngay hiện trường là xong. Cần có sự phản đối trên diện rộng và toàn xã hội lên tiếng, ít ra là từ những người trong nội bộ lãnh đạo.
vudongha wrote on Jul 28, '10
Bài viết hay quá! Nhất là chuyện cái ghế điện. Kể chuyện nước Vệ đúng là nghề của nbg.
chengocbich wrote on Jul 28, '10
Hay qua , khong ai ke chuyen nuyoc ve bang nguoibuongio that
huluhere wrote on Jul 28, '10, edited on Jul 28, '10
"Ở Mỹ, ngồi trong đồn cảnh sát mà chửi tục cảnh sát cũng có thể bị đánh cho gẫy răng hay bị đánh cho đến chết, nhưng cảnh sát công khai video quay cảnh đánh như nào. Tòa án ít khi nào xử cảnh sát sai. Cảnh sát Mỹ không thu tiền chui, nhưng động chạm đến danh dự họ là bị can lãnh đủ đòn."
Nói như vậy là tầm phào, không biết luật pháp Mỹ. Quyền hạn của cảnh sát là ghi giấy phạt (citation), nhưng không thu tiền phạt trực tiếp như công an giao thông ở VN cho những vi phạm nhẹ (minor), như trường hợp anh Khương ở Bắc Giang: vượt đèn đỏ, chạy quá tốc độ, không gài dây an toàn (seatbelt) ... Đối với những vi phạm vượt quá thẩm quyền của cảnh sát như: đánh nhau (trường hợp anh du học sinh VN ở San Jose), gây mất trật tự (như Lý Tống trong vụ DVH), cảnh sát cần phải áp giải (arrest) về đồn để lập biên bản tường trình để công tố viên (prosecutor), mà VN gọi là kiểm sát viên, có lý cớ để truy tố người vi phạm ra tòa. Trong khi áp giải, nếu người có liên quan đến vi phạm chống cự, đe dọa hoặc không thi hành đúng yêu cầu của cảnh sát thì cảnh sát có quyền dùng vũ lực, có thể nổ súng nếu nhân viên cảnh sát thấy tính mạng mình nguy hiểm. Có rất ít trường hợp, do nóng nảy, nhận định sai, hoặc có thể do kỳ thị chủng tộc, cảnh sát có thể dùng vũ lực quá mức cần thiết (excessive force) như trường hợp anh du học sinh VN ở San Jose chỉ trong khi áp giải mà thôi.
Luật pháp tuyệt đối cấm và hình phạt nặng nề cảnh sát viên dùng vũ lực tại đồn, nếu người bị áp giải chưởi mắng, mà lị cảnh sát, thì anh ta sẽ bị lập thêm biên bản truy tố về tội xúc phạm nhân viên công lực. Không hề có chuyện người vi phạm bị đánh gãy răng, hoặc bị đánh chết như các trường hợp ở VN tại cơ quan cảnh sát.
Trước khi thi hành công lực, cảnh sát viên cần được huấn luyện không những chuyên môn mà còn học để hiểu biết luật pháp để biết rõ quyền hạn và trách nhiệm của mình khi thi hành công lực. Do đó, hiếm khi họ dám lạm dụng quyền hạn của mình vì ý thức tôn trọng luật pháp rất cao của dân Mỹ, và cảnh sát là công dân được sàn lọc tuyển chọn kỹ càng cho công việc này.
Xin nói thêm, luật pháp Mỹ không coi một người là có tội (guilty) cho tới khi có phán quyết cuối cùng của bồi thẩm đoàn, mà VN gọi là hội thẩm "nhân dân", và quan tòa khi hai bên công tố hoặc luật sư đại diện cho nguyên cáo và luật sư bào chữa đại diện cho bị cáo tranh luận đúng sai dựa trên biên bản cảnh sát, vật chứng, nhân chứng hai bên đưa ra để bảo vệ quyền lợi cho thân chủ.
Cảnh sát không có quyền thay tòa án phán quyết, thực thi công lý.
Như vậy luật pháp,nhân quyền Việt Nam có cần thiết phải khác ở những điểm này của Đế Quốc Mỹ không các bạn?
nhanvattieubieu wrote on Jul 28, '10, edited on Jul 28, '10
Trăm nghe không bằng một thấy. Đây là clip quay cảnh sát đánh can phạm trong sở cảnh sát

nhanvattieubieu wrote on Jul 28, '10
VN khác nước tiên tiến như Mỹ ở chỗ đánh dân vì đòi tiền dân chứ không phải đánh dân vì yêu cầu dân trật tự. Và khác nữa là ở Mỹ công khai video clip này, cảnh sát đánh xong cũng không thèm giấu clip. Còn cảnh sát VN do đánh dân với mục đích đen tối nên không thể công khai, lý do: đẹp đẽ khoe ra, xấu xa đậy lại.
huluhere wrote on Jul 28, '10, edited on Jul 28, '10
Trăm nghe không bằng một thấy. Đây là clip quay cảnh sát đánh can phạm trong sở cảnh sát

Xem kỹ video clip này ngay từ đầu, không phải nhân viên cảnh sát vô cớ vật người da đen xuống đất và khống chế vì nhân viên cảnh sát có thể nại lý do là người da đen kia bất phục tùng (no coorperation) hay có hành vi gây nguy hại (đánh người cảnh sát) vì người da đen giơ cánh tay lên cao (raise elbow), bạn có thể thấy dầu không rõ ràng lắm: người cảnh sát cố ấn tay người da đen xuống (có lẽ để lăn tay), còn người da đen thì dường như cố chống lại nâng tay lên. Tóm lại, khi làm việc với cảnh sát bạn nên phục tùng, đừng vô ý làm điều gì đó làm cảnh sát nghĩ là bạn chống lại hoặc đe dọa họ. Bạn thấy các nhân viên cảnh sát ùa lại để khống chế người da đen chứ không hề cho thấy là họ đánh đập. Bạn có thể hỏi tôi, sao không bị đánh mà người da đen bị u đầu, chảy máu? Tôi có thể nói, đây là video clip trên Youtube do ai đó, chứ không phải do tòa án, tung ra, tính trung thực (authentic) của nó không được kiểm chứng, do đó nó không có giá trị pháp lý. Nêu bạn là luật sư cho người da đen mà vội vàng trưng video này ra làm bằng chứng rồi hô hoán cảnh sát đánh người thì quan tòa sẽ không tin liền đâu.
Hiểu và sử dụng công lý và luật âu cũng là một tiến trình đáng học hỏi.
duylado wrote on Jul 28, '10, edited on Jul 28, '10
Ai nói là ở Mỹ ngồi chửi tục cũng có thể bị CS đánh cho chết? Ai nói một câu stupid and slanted như vây?
ngvnnoiloan wrote on Jul 28, '10
Trăm nghe không bằng một thấy. Đây là clip quay cảnh sát đánh can phạm trong sở cảnh sát

bình thường , da trắng oánh da đen thì kệ mẹ nó. dân việt giết dân việt mới là chuyện đau lòng, ca việt oánh bể bọng dái , bóp cổ chết con dân việt vì vi phạm giao thông mới tức học máu chớ.
memocvn wrote on Jul 28, '10
Ở Mỹ, ngồi trong đồn cảnh sát mà chửi tục cảnh sát cũng có thể bị đánh cho gẫy răng hay bị đánh cho đến chết, nhưng cảnh sát công khai video quay cảnh đánh như nào. Tòa án ít khi nào xử cảnh sát sai. Cảnh sát Mỹ không thu tiền chui, nhưng động chạm đến danh dự họ là bị can lãnh đủ đòn.

Ở VN, làm nghề cảnh sát được lợi ở chỗ lãnh đạo chính phủ không quan tâm đến việc nhân viên cảnh sát ăn chặn của dân bao nhiêu. Vì vậy, nếu người dân VN biết người biết ta, hiểu rõ bản chất của cơ chế và lãnh đạo như nào thì khi muốn yên phận thì cứ trả tiền ngu cho xong chuyện. Còn muốn đòi công lý khi thân cô thế cô như trường hợp trên thì muộn rồi.

Nhập gia tùy tục, ai ở VN muốn bảo toàn tính mạng thì đều phải biết thức thời. Còn muốn cải thiện cơ chế, không phải cãi lý với công an ngay hiện trường là xong. Cần có sự phản đối trên diện rộng và toàn xã hội lên tiếng, ít ra là từ những người trong nội bộ lãnh đạo.
Rất đồng ý với bạn về chuyện ở Mỹ...nhưng là Mỹ Tho MN hay Mỹ Đình HN hoặc ở trong hang hóc nào đó trên rừng ! Chắc chắn không phải là ở Mỹ quốc (USA) mà chúng tôi là lân bang(Canada) và hiểu rất rõ hơn 30 năm qua.
Hãi quá!!! Bạn học luật tây phương ở đâu thế????
babanh wrote on Jul 28, '10
Triều nhà Sản có hai loại ghế. Loại dành cho đám có thẻ đỏ và loại dành cho đám dân đen. Cái ghế chết người trên là loại thứ hai. Loại kia thì ngồi lên không những không chết mà bà con, dòng họ còn ngày một giàu nứt đố đổ vách, ngân lượng, điền sản cứ gọi là vô biên...
thuocduocden0808 wrote on Jul 29, '10
Nước Vệ có điện sớm thế :D
kennybig wrote on Jul 29, '10, edited on Jul 29, '10
Cái này thật ra là người ta có biểu hiện bất phục tùng như bạn nói, vậy nên cảnh sát có quyền đánh , thậm chí nếu nạn nhân có biểu hiện nguy hại cảnh sát có thể bắn !
Va o video clip trên là do có sự hiểu lầm và là do người da đen đã ko ý thức việc làm của mình ! Tuy nhien, o mỹ dù bạn có chửi hay sĩ nhục cảnh sát , bạn ko bao giờ bị bắt hoặc bị đánh cả , o mỹ người dân thậm chí có thể chửi cả tổng thống !
Chuyện ở vn , đồng ý là khác, thế nhưng nạn nhân ở bắc giang trên chỉ vì cãi lý thôi mà phải chết thì quá oan uổng . nếu cứ như vậy, ko lẽ ko ai dám cải cộng an nữa, để công an bắt mình nộp bao nhiu tiền thì nộp !!!! Bởi vậy mới nói, công an ở vn là cướp ban ngày, chứ chẳng phải " to serve, to protect " như nhiều nơi khác .
mình ở mỹ, công an họ tuy nhìn dữ dằng , nhưng mà họ rất tốt bụng và thân thiện, họ hành động ko vì cảm tính hay ích lợi bản thân . Nhưng thật ra, cũng có 1 số nơi bên mỹ, công an khá bạo lưc, nghe đồn là ở san jose , mình cũng ko biết rõ lăm , nhưng mà tại vậy, bây giờ mỗi người công an ở đó đều phải đeo 1 camera theo dõi, quánh người 1 cái là tiêu liền . Họ dù chỉ quánh nhẹ đi nữa ( ko nói đến thúc đầu gối , bóp cổ ) là ngồi tù chục năm lun roi, tai vì pháp luật người ta quan minh chính đại !
Đây là đôi lới nhận xét của mình thôi, xét theo khía canh khác quan và so sánh theo góc nhìn của mình, có thể ko đúng với ý kiến của các bạn . xin mọi người thông cảm !
phuongtrinh123 wrote on Jul 29, '10
Chuyện kể hay nhưng vẫn thiếu nhiều chi tiết.
Tỉ dụ như dân chúng nước sản "quá khích" đã hò nhau du đổ cổng và hàng rào trước cửa quan phủ.
Công sai cho xe vòi rồng đến xịt vào đám dân chúng để giải tán bị dân chúng ném gạch đá đến nỗi phu xe vòi rồng phải bỏ của tháo chạy lấy người . Xe vòi rồng bị những người hiếu kỳ trưng dụng làm chỗ đứng xem cho tiện
Hay như công sai ném lựu đạn hơi cay về phía dân chúng liền bị dân chúng nhặt lên đáp trả lại....
Comment deleted at the request of the author.
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10, edited on Jul 29, '10
bình thường , da trắng oánh da đen thì kệ mẹ nó
Ra là thế. Trắng hay đen thì cũng vẫn đều là dân Mỹ cả. Thế nhưng đến giờ này mà cái nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn kinh quá nhỉ?
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
Xem kỹ video clip này ngay từ đầu, không phải nhân viên cảnh sát vô cớ vật người da đen xuống đất và khống chế vì nhân viên cảnh sát có thể nại lý do là người da đen kia bất phục tùng (no coorperation) hay có hành vi gây nguy hại (đánh người cảnh sát) vì người da đen giơ cánh tay lên cao (raise elbow), bạn có thể thấy dầu không rõ ràng lắm: người cảnh sát cố ấn tay người da đen xuống (có lẽ để lăn tay), còn người da đen thì dường như cố chống lại nâng tay lên. Tóm lại, khi làm việc với cảnh sát bạn nên phục tùng, đừng vô ý làm điều gì đó làm cảnh sát nghĩ là bạn chống lại hoặc đe dọa họ. Bạn thấy các nhân viên cảnh sát ùa lại để khống chế người da đen chứ không hề cho thấy là họ đánh đập.
"1 mình trong tổ quỷ" mà dám bất phục, có hành vi gây nguy hại sao?

Tóm lại chuyện xảy ra ở Mỹ thì cảnh sát luôn đúng, còn ở VN cảnh sát luôn sai, đúng không? Và nguyên nhân là vì các bạn yêu và cổ vũ cho Mỹ nên thấy ở Mỹ chính quyền luôn đúng, và ngược lại do căm thù CS nên thấy họ luôn sai, phải không?
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
Tôi có thể nói, đây là video clip trên Youtube do ai đó, chứ không phải do tòa án, tung ra, tính trung thực (authentic) của nó không được kiểm chứng, do đó nó không có giá trị pháp lý.
Ở VN, các bạn tin báo mạng hay tin báo chính thống? Tin các bloggers hay tin tòa án CSVN?
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
Cái này thật ra là người ta có biểu hiện bất phục tùng như bạn nói, vậy nên cảnh sát có quyền đánh , thậm chí nếu nạn nhân có biểu hiện nguy hại cảnh sát có thể bắn !
Va o video clip trên là do có sự hiểu lầm và là do người da đen đã ko ý thức việc làm của mình !
Vậy thì cậu cũng có thể nói được bạn Khương này đã không ý thức được việc làm của mình, đã có biểu hiện nguy hại nên cảnh sát VN có thể giết được rồi đấy.
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
o mỹ dù bạn có chửi hay sĩ nhục cảnh sát , bạn ko bao giờ bị bắt hoặc bị đánh cả ,
Không ở Mỹ, không biết gì về Mỹ thì đừng có nói càn người ta cười vào mặt cho. Thử sang Mỹ và vi phạm luật mà chửi CS Mỹ 1 lần xem sao?
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
o mỹ người dân thậm chí có thể chửi cả tổng thống !
TT có thể chửi nhưng CS Mỹ thì chưa chắc đã chửi được đâu, phân biệt cho rõ nhé.
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
Khuyến mãi thêm 1 vụ án ở Mỹ để các bạn tham khảo và khách quan hơn trong việc nhìn nhận sự việc nhé:

Elio Carrion là cảnh sát quân đội của Không Quân Mỹ phục vụ ở Iraq, trong một dịp về phép anh chàng này đi chơi với một người bạn. Người bạn của Carrion làm tài xế đêm đó và đã uống rượu. Kết quả thử nghiệm sau khi bị bắt cho thấy nồng độ rượu trong máu người bạn của Carrion cao gấp hai lần mức độ cho phép.

Anh ta nói rằng anh ta đã từng là người ủng hộ cảnh sát nhưng sau câu chuyện dưới đây xảy ra với chính mình, anh đã thay đổi quan niệm.

Bạn của Carrion đã lái xe quá tốc độ có lúc lên tới 100 mph, tức là khoảng 160 km/h trong khu dân cư. Sau khi chiếc xe bị đụng và dừng lại, cảnh sát bước tới vừa la hét chửi tục tung toé vừa chỉ đạo với hai người kia rời khỏi xe.

Một người dân ở gần đó nghe ồn ào ngoài đường nên đã lấy camera quay lại quá trình.

Đoạn video cho thấy Carrion đã ngồi xuống đất theo chỉ đạo và người cảnh sát, Tvory J. Webb, đang đứng cách Carrion vài mét chĩa súng vào anh ta.

Trong toàn bộ diễn biến câu chuyện, Carrion đã làm theo chính xác tất cả các mệnh lệnh mà Webb bảo anh ta làm (anh này là lính thì làm theo chính xác mệnh lệnh là nghề của chàng rồi). Tuy nhiên, Carrion đã chửi lại cảnh sát khi bị chửi.

Cái này là đại kỵ à nha! Thế là Webb đã dùng cái chiêu cổ điển của cảnh sát để có cớ ra tay. Diehardcat tạm đặt tên cái chiêu này là "đứng lên - ngồi xuống" hay "đứng lên - nằm xuống" cũng được. Bạn tưởng rằng chuyện đứng lên ngồi xuống là đơn giản? Nếu bạn làm gì đó cho cảnh sát ghét thì việc làm tưởng chừng rất đơn giản này sẽ trở thành rất nguy hiểm.

Trường hợp này Carrion đang ngồi nên cảnh sát bảo anh ta đứng lên! Carrion thận trọng chờ cảnh sát la hai ba tiếng mới TỪ TỪ chống tay đứng lên. Lập tức cảnh sát độp anh ta ba phát bằng Colt 45 với một viên xuyên qua ngực, một qua vai và một qua đùi. May mà chưa chết!

Kết quả? Cảnh sát Webb bị đuổi việc và sau đó bị truy tố tội ngộ sát dùng súng và tấn công. Nhưng, kết quả ra sao thì bạn cũng biết rầu. Đúng vậy, cũng là trắng án.

Entry, nguồn, clip, tất cả quá trình xử án và sự bất công trong cách hành xử của chính quyền có thể xem ở đây:

http://nhanvatkinhkhung.multiply.com/journal/item/155/155

ngvnnoiloan wrote on Jul 29, '10
Ra là thế. Trắng hay đen thì cũng vẫn đều là dân Mỹ cả. Thế nhưng đến giờ này mà cái nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn kinh quá nhỉ?
nhận thức nông cạn nhỉ :), chủ nghĩa phân biệt giai cấp của đảng ta nó ác ôn trăm lần cái trò phân biệt chủng tộc trẻ con của tụi tư bản gãy chết.
cái hay của trò chủng tộc đảng ta cần du nhập học hỏi để đối phó tụi lính khựa đang nằm vùng trên tây nguyên và rừng đầu nguồn biên giới.
còn cái chủ nghĩa phân biệt giai cấp chó chết, bao che ca hại dân nên gỡ bỏ đem chôn.
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10, edited on Jul 29, '10
nhận thức nông cạn nhỉ :), chủ nghĩa phân biệt giai cấp của đảng ta nó ác ôn trăm lần cái trò phân biệt chủng tộc trẻ con của tụi tư bản gãy chết.
cái hay của trò chủng tộc đảng ta cần du nhập học hỏi để đối phó tụi lính khựa đang nằm vùng trên tây nguyên và rừng đầu nguồn biên giới.
còn cái chủ nghĩa phân biệt giai cấp chó chết, bao che ca hại dân nên gỡ bỏ đem chôn.
Nó là "trò trẻ con" nhưng cũng đủ khiến hơn 1 trăm nước thông qua những đạo luật không khoan nhượng đối với nạn phân biệt chủng tộc diễn ra khắp nơi trên thế giới đấy.

http://www.tapchicongsan.org.vn/details.asp?Object=6&news_ID=27474574

Còn độc tài và phân biệt giai cấp "ác ôn gấp trăm lần" như ở VN hiện giờ được bao nhiêu nước thông qua và cụ thể là thông qua các đạo luật nào để lên án và cấm đoán?

Xin có lời chia buồn. Cái gọi là "Nhận thức nông cạn" xem ra hợp với cậu hơn hẳn LNO này rồi.
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
PS: Cậu căm thù CS thì cứ thoải mái đi, nhưng để "nổi loạn" được thì chắc phải rất lâu nữa mới có thể đủ trình đó.
ngvnnoiloan wrote on Jul 29, '10, edited on Jul 29, '10
tớ đếch câm thù CS, nhưng CS bi giờ tha hóa mẹ nó hết rồi còn đâu tư tưởng HCM. nên gọi là tư bản đỏ , địa chủ đỏ gọi là CS thì khác mẹ gì nhổ toẹt lên cha ông lãnh tụ mở đường.
nhanvatkinhkhung wrote on Jul 29, '10
CS bi giờ tha hóa mẹ nó hết rồi còn đâu tư tưởng HCM.
Okie!
Comment deleted at the request of the author.
Comment deleted at the request of the author.
huluhere wrote on Jul 29, '10
Tôi không muốn phải mất thì giờ với cái lối tranh luận đầy cảm tính của bạn, không khéo tôi mang tiếng là spam nhà bác Gió. Đây là lần cuối cùng tôi phản hồi comment của bạn.


Bạn nói '"1 mình trong tổ quỷ" mà dám bất phục, có hành vi gây nguy hại sao?' nhưng có bằng chứng nào củng cố phát biểu của bạn? Giả sử bạn là luật sư của người da đen kia mà phát biểu "một mình ông này làm gì với cái đám cảnh sát kia ngay trong đồn của chúng" để thuyết phục bồi thẩm đoàn và quan tòa trao trả công lý cho thân chủ của bạn chăng? Sẽ không có luật sư nào bảo vệ lý của mình bằng câu nói đầy cảm tính chủ quan làm mất uy tín của mình như vậy. Mọi tình huống đều có khả năng xảy ra, anh có tang chứng, vật chứng, nhân chứng để bảo vệ, củng cố đều anh nói không mới là điều thuyết phục.


Tôi không ủng hộ cảnh sát Mỹ, củng không bài xích cảnh sát Việt Nam, xin xem lại các comments của tôi (lại một phát biểu đầy cảm tính và võ đoán theo kiểu nhét chữ vào mồm tôi). Tôi chỉ bàn về những điều vô lý bạn nêu: "Ở Mỹ, ngồi trong đồn cảnh sát mà chửi tục cảnh sát cũng có thể bị đánh cho gẫy răng hay bị đánh cho đến chết," nhằm độc giả Việt Nam không thể hiểu theo kiểu:" Ôi dào! Công an Việt Nam đánh chết can phạm thì có sao đâu! Ở Mỹ gọi là dân chủ thì cảnh sát cũng đánh người ta sức tai. gẫy gọng, thậm chí đến chết mà cũng hòa cả làng!"

Dân Việt Nam ta đã thiếu quá nhiều thông tin (trung thực) rồi, xin đừng làm vẩn đục kênh thông tin hiếm hoi đến với dân tôi.
ngvnnoiloan wrote on Jul 29, '10
Lời nói cục súc như ni mà tự vỗ ngực bảo mình là hok căm thù CS. Hok căm thù sao còn ngồi đó cắm cảu mấy cái từ "mẹ gì" ra đây. Bộ bạn hổng phải người Việt hay sao để mà biết khi nào thì ngừi ta nói mấy từ đó?
đếch đủ sức đẻ căm thù CS, tui chỉ múm oánh bỏ mẹ lũ ca hại dân. oánh kô được tui lôi mồ mã 3 đời chúng nó ra chửi. bà định lột mặt tui hay sao mà nói dzậy? ở VN mà căm thù CS thì 1 chết 2 bị thương. "xin lỗi tui chỉ là thằng hèn"
lietsy wrote on Jul 29, '10
Tôi ủng hộ nhân dân và nếu ở đó tôi tin rằng tôi tham gia ở ít nhât là 1 “đồng chí công an” phải đền mạng cho a Khương cho dù tôi hiểu có thể mình sẽ chung số phận như a mà thôi vì tôi rất phẫn nộ.

1. Công an huyện hoàn toàn sai vì công an là người nắm rõ pháp luật và thực thi pháp luật được đào tạo chính quy bài bản mà hành xử như côn đồ, sát thủ như thế. Cho dù A Khương có sai nhưng anh ấy là một người dân. Công an thừa hiểu "dân chưa hiểu thì mình phải giúp cho dân hiểu để họ tự giác mà mà chấp hành pháp luật” nhưng nó là thằng “dân ngu cu đen” nên làm ông ngứa mắt thì ông giết. Thật đúng là coi người dân như rác rưởi. Vì quá tin vào sức mạnh hiện có nên có lẽ họ đã nghĩ gia đình a Khương chỉ là một con kiến muốn để cho sống thì sống muốn giết lúc nào cũng được và đổi trắng thay đen một cách trắng trợn như vậy. Bệnh viên và các bác sĩ pháp y cũng nghĩ rằng gia đình a Khương chi như “con kiến kiện củ khoai mà thôi” nên đứng về phía công an

2. Công an thành phố và công an tỉnh Bắc Giang cũng ỷ thế mình mạnh (lực lượng đông, được đào tạo chính quy, trang bị tốt mà người dân chỉ tay không) nên đã dùng sức mạnh để đàn áp một cách mất nhân tính. Việc dùng xe cứu hỏa phun nước thẳng vào xe tang là hành vi cuả loài cầm thú chứ không phải của chiến sĩ công an nhân dân có đạo đức và được đào tạo chính quy. Công an cũng hăng lao và tục tũi như tầng lớp tận cùng của xã hội đã lao vào đánh những người dân tay không tấc sắt như trên các clip các bạn đã xem đó. Công an nhân dân kiểu gì vẩy? Vì sao người dân đến đây? Đâu phải họ thừa năng lượng để nên phải khiêng quan tài 20km giảm béo vậy mà nỡ ra tay đàn áp vậy sao? Chỉ còn thiếu việc tắm máu nhân dân nữa mà thôi. Thật đúng là hành động của loài cầm thú mất hết nhân tính

3. Tại sao báo nhà nước im lìm, không đăng tin và nếu có đăng thì đăng sơ lược và sai sự thật? Tiếng nói của Đảng là vậy sao? Có lẽ các biên tập viên và phóng viên đều hiểu “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” và đương nhiên gia đình anh Khương không mạnh nên không thể có chân lý. Mạng của a Khương so với công an huyện đã là cỏ rác rồi thì so với Phó BT Nông Quốc Tuấn là con trai của TBT Nông Đức Mạnh a chỉ là một con muỗi. Chẳng ai ngu gi mà hi sinh vì một con muỗi cả. “Ăn cây nào rào cây ấy” Đó là quan niệm sống của nhiều bác sĩ pháp y và các cơ quan ngôn luận của nhà nước

4. Người dân không sai vì họ vốn là những người lao động hiền lành quanh năm chỉ lo kiếm sống. Vì bị công an coi như áp bức quá lâu rôi nên họ mới tức nước vỡ bờ. Tại sao mà các cơ quan ngôn luận lề của Đảng và nhà nước luôn ca tụng rằng lòng tin của nhân dân dành cho các chiến sĩ công an nhân dân càng ngày càng cao mà mấy nghìn người hôm đó đứng về phía nhà a Khương? Nhiều người không tiếc những chiếc mũ bảo hiểm đắt tiền để ném về phía những chiến sĩ mình tin yêu ấy vì thấy các chỗ dựa tin yêu “phục vụ” những người cùng khổ như mình vụ bằng gậy cao su, vòi rồng, hơi cay và pháo sáng . Nhiều người quá bất bình quên cả thân mình không hề run sợ rằng mình có thể sẽ chung số phận với người nằm trong quan tài kia. Có người dám nhặt cả lựu đạn khó của “chỗ dựa tin yêu” ném trả về cho chủ cũ và được sự đồng tình tán thưởng của một số đông người?

5. Liệu có thế lực phản động nào đứng sau hay không? Lúc nào cũng thấy các cơ quan truyền thông của Đảng ra rả tuyên truyền là các thế lực thù địch đang điên cuồng chống phá chế độ nhà nước ta. Hết diễn biến hòa bình rồi thì bạo loạn lật đổ. Có lẽ vụ này cũng vậy. Nếu nghĩ vậy thì thật khôi hài. Các “công bộc của nhân dân” kia nên tạ ơn trời vì đây chỉ là hành động tự phát của nhân dân mà thôi. Nếu được tổ chức có bài bản thì ngày hôm ấy nhiều “chỗ dựa của nhân dân” sẽ phải đền mạng vì thói hung hăng bạo ngược coi người như cỏ rác ấy

6. Một số bạn lo lắng rằng thế lực phản động lợi dụng sự kiện này? Khổ thân các bạn. Có lẽ bạn đã được nhồi nhét vào trong đầu những mớ lý thuyết suông của Đảng mất rồi. Hoặc bạn cũng là người “ăn cây nào rào cây ấy”. Hãy thức tỉnh trước khi quá muộn bạn nhé. Người dân đen chúng tôi cần những việc làm chứ không phải lời nói phét mị dân của giới cầm quyền. Chúng tôi yêu yêu tổ quốc mình. Tổ quốc là vĩnh hằng chỉ có chế độ là thay đổi. Nếu phản động mà đem lại điều tốt đẹp cho đồng bào tôi, đất nước tôi thì tôi theo phản động. Cách mạng mà áp bức chúng tôi coi chúng tôi như cỏ rác thì chúng tôi sẽ lật đổ Cách mạng. Lúc ấy chúng ta sẽ theo hai chiến tuyến một mất một còn và tôi sẵn sàng hi sinh để tiêu diệt các bạn và cái chế độ cách mạng tốt đẹp của các bạn như những liệt sỹ vô danh đi trước đã ngã xuống. Các bạn hãy chuẩn bị tinh thần đi nhé ngày đó không xa đâu. Một đàn kiến sẽ giết chết một con voi hung dữ.

8. Nhiều bạn rất bất bình. Tôi cũng vậy. Tôi ước giá như mình có mặt trong ngày hôm đó để đòi công lý. Dễ hiểu thôi. Người Việt chúng ta vốn yêu hòa bình nhưng không bao giờ sợ chiến tranh nếu chúng ta tin những điều mình làm là chính nghĩa. Đừng nản lòng ban a. Chúng ta hãy biến điều bất bình ấy thành hành động các bạn nhé. Hãy góp sức làm cho thật nhiều người rõ chân tướng vụ việc đừng để nó chìm xuống như ý định của chính quyền cách mạng bạn nhé. Hiện nay chính quyền cách mạng vĩ đại đang ra đổi trắng thay đen bằng cách ra sức bưng bít, xuyên tạc thông tin công bố điều tra một cách chậm chạp trong khi những lực lượng phản động thì cho ta sự thật đấy. Lựa chọn là ở bạn: Cách mang hay phản động. Nếu theo phản động thì hãy luôn sẵn sàng tham gia các cuộc biểu tình như vừa rồi đi nhé vì đấy là kết quả tất yếu của một chính quyền cách mạng “do dân vì dân này”. “Con run xéo mãi cũng quằn” Sẽ còn nhiều biểu tình của đồng bào trên khắp mọi miền đất nước. Hãy luôn sẵn sàng các bạn nhé. Chúng ta sẽ đập tan lũ bạo tàn đòi công lý . Sự kiện Bắc Giang vừa rồi để có cái nhìn đúng hơn về Đảng và “chỗ dựa tin yêu” đang bảo vệ bạn hàng ngày đó. Trong Thanh Hóa, Nghệ An và Thái Bình và có lẽ mọi nơi trên đất Việt Nam này chỗ dựa ấy cũng vậy mà thôi.

kennybig wrote on Jul 29, '10
Mình đang sống ở mỹ đây, bên đây tụi da đen tụi nó chủi công an hoài chứ gì , bị ghi giấy phạt là chửi thôi , nhưng có thằng nào phải về đồn đâu , công an thì cứ như ko nghe thấy mà típ tục làm việc . Mình ko nói càn, mình đã thấy nhìu lần lun rồi .
kennybig wrote on Jul 29, '10
Sao bạn nghĩ là nạn nhân có biểu hiện nguy hại ? Chắc gì bạn đã đúng ?
kennybig wrote on Jul 29, '10
Ko hẳn thế , ở đâu cũng có người đúng kẻ sai, người tốt người xấu , dù ở thiên đàng cũng có thể có kẻ xấu .
Tuy nhiên , số lượng cảnh sát bị tha hóa ở việt nam nhiều hơn ở mỹ , có nhiều = chứng cho việc này , nhưng mình ko rảnh type thôi . Ở mỹ, vẫn có cảnh sát ko thực hiện đúng trách nhiệm của mình, lợi dụng quyền hạn , tuy nhiên số này thì ít hơn ở vn nhìu ~!
kennybig wrote on Jul 29, '10, edited on Jul 29, '10
Bạn chắc ko ? Do bạn chưa xui bao giờ thôi, năm ngoái tôi về việt nam , đi xe đàng hoàng , ko phạm luật , thằng cs nó cũng biết thế, nhưng nó vẫn thổi lại , sau đó nó kiêu thẳng thừng anh nộp 200k còn ko thì giam xe ! Ko nói lý do gì cả , và ở đó , sau khi tôi nộp phạt, thì người cs đó tiếp tục thổi phạt nhìu nan nhân đi wa bắt nộp phạt mà ko có lý do gì chính đáng !
nguoibuongio1972 wrote on Jul 30, '10
Tôi nói chuyện nước Vệ chứ không nói nước Mỹ. Nhiều người nói bạn Nhân Vật là Sản Trị tôi ko quan tâm lắm. Nhưng nét đặc biệt trong tuyên truyền của Sản Trị là cứ làm gì xấu không nhận mà lại đi rêu rao là nước khác cũng xấu thế.
Comment deleted at the request of the author.
anhdan wrote on Jul 30, '10, edited on Jul 30, '10
Trich lai comment cua LZD cho @nguoibuongio1972: dung vay. " tien trach ky, hau trach nhan", Vietnam minh thi xau xi sai lam du thu cho , ko chiu nhan ra, ko chiu sua loi lam, cu thich boi moc noi xau nuoc khac. dung ko biet tu xau ho! Tha ma xau nhu My , Phap, Canada thi dan minh dau den cung cuc, kho so, mat tu do nhu vay.
bebebongbong wrote on Jul 30, '10
ah buôn gió luôn có bài chọc đúg huyệt đen các Pác HVB ... lol ...
daiviet wrote on Aug 2, '10
Tôi nói chuyện nước Vệ chứ không nói nước Mỹ.
NBG rất có lý và rất đúng chổ này.
gattandaytnvn wrote on Aug 2, '10
Tớ nhớ cách đây 5-60 năm gì đó ở vệ cũng có đấu tranh tự phát kiểu này. Sao cái nước bé nhỏ hình chữ S toàn người "cắm cúi làm ăn, toan lo nghèo khó" này, mãi vẫn ko thoát được ra khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy nhỉ?
Nghĩ mà thương thằng ku K, chết vì lý do rất là lãng nhách :(
memocvn wrote on Aug 2, '10
Tớ nhớ cách đây 5-60 năm gì đó ở vệ cũng có đấu tranh tự phát kiểu này. Sao cái nước bé nhỏ hình chữ S toàn người "cắm cúi làm ăn, toan lo nghèo khó" này, mãi vẫn ko thoát được ra khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy nhỉ?
Nghĩ mà thương thằng ku K, chết vì lý do rất là lãng nhách :(

"nghèo nên phải vay
chẳng hay sao vậy?
ngu nên mới nghèo
làm đéo gì ngu?
vì thằng dốt nắm....
cái cu thằng bần !?!?!?!?

*Trích thơ cuả lão già dịch Xì Trum ? Xin cáo lỗi nếu nhớ sai.
dailygio wrote on Aug 4, '10
Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) vừa quyết định trao giải thưởng Hellman/Hammett năm 2010 cho sáu cây bút ở Việt Nam....Ngoài ra còn có hai blogger Người Buôn Gió (tên thật là Bùi Thanh Hiếu) và Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh). Xin chúc mừng pác GÍO
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/08/100804_hrw_awards.shtml
memocvn wrote on Aug 4, '10
Nhà bác dailygio đưa tin nhanh đấy. Chẳng hổ danh là "nhanh như gió".
Mong rằng luồng gió này không bao giờ ngừng thổi và rồi sẽ tạo thành... những cuồng phong.
nguyenxuanphuoc wrote on Aug 4, '10
Chúc mừng Ngươi buôn gió đưọc giải thưởng Hellman/Hammett.
Người Buôn Gió xứng đáng là nhà văn của những bố cu mẹ đĩ, là nhà báo dân gian.
"Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"
Chuc mừng, chúc mừng
nguyenxuanphuoc wrote on Aug 4, '10
Chúc mừng Ngươi buôn gió đưọc giải thưởng Hellman/Hammett.
Người Buôn Gió xứng đáng là nhà văn của những bố cu mẹ đĩ, là nhà báo dân gian.
"Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"
hcthuan wrote on Aug 8, '10
@nhanvattieubieu and nhanvatkingkhung: stupid and crazy
nongthino8 wrote on Mar 29, '11
Nước vệ cũng giống nước Ta
Cái gậy là để đập dân vỡ cổ
thichnhieulam wrote on Jul 1, '11
Khoảng khắc tự do lạc bước đến quá nhanh



Ngọc Lan/Người Việt thực hiện



WESTMINSTER (NV) - Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy trả lời phỏng vấn báo Người Việt sau khi được Việt Nam phóng thích nhờ sự can thiệp của chính phủ Hoa Kỳ cùng sự vận động của Dân Biểu Loretta Sanchez và một số dân cử khác.

Cũng nhờ sự vận động đó, bà Trần Khải Thanh Thủy đã được đến Mỹ định cư tị nạn cùng với cô con gái út 14 tuổi.

Bà Trần Khải Thanh Thủy, 50 tuổi, bị nhà cầm quyền Hà Nội dàn dựng một vụ đánh nhau trước nhà ở Hà Nội năm 2009. Bà bị đưa ra tòa kết án tù 3 năm rưỡi tháng 2 năm 2010.

Giới quan sát nhận định vụ án đánh nhau chỉ là cái cớ để bỏ tù bà Trần Khải Thanh Thủy vì các hoạt động chính trị của bà.

Bà Trần Khải Thanh Thủy nói chuyện với Ngọc Lan báo Người Việt trong bài phỏng vấn dưới đây.







Ngọc Lan (NV): Chào mừng chị đã đến nước Mỹ. Chị đã quen với giờ giấc chưa?

Trần Khải Thanh Thủy: Mấy hôm nay đi máy bay ngồi bó gối không ngủ được, vừa xuống khách sạn thấy computer là lao vào xem quên hết thời gian, ngồi gần cả chục tiếng đồng hồ bên máy computer vì bao nhiêu tháng trời rồi, giờ lên xem coi có ai còn nhớ mình không, hay tên mình đã bị khuất lấp rồi.

NV: Ngồi trên máy bay chị không ngủ được vì nôn nao hay vì lý do gì?

Trần Khải Thanh Thủy: Tâm trạng bàng hoàng lắm vì khoảnh khắc tự do lạc bước đến với tôi quá nhanh, quá ngỡ ngàng. Tâm trạng tôi vẫn còn xáo trộn, đầu óc vẫn còn lâng lâng. Ở tuổi này thì bất cứ niềm vui quá độ hay nỗi đau quá độ đều gây ra những phấn khích cao độ khiến mình khó thích nghi ngay.

NV: Chị có thể diễn tả lại cảm xúc lúc bước xuống phi trường San Francisco không?

Trần Khải Thanh Thủy: Nói chung là không tin được đó là sự thực, là nước Mỹ đã hiện hình trước mắt mình rồi hay sao! Không tin được. San Francisco là thành phố của nhân quyền, trong khi 48 tiếng trước đó mình còn là người bị mất tự do hoàn toàn bị cấm đoán trong mọi mối quan hệ, bị coi như súc vật nói tiếng người. Nên khi đến phi trường vẫn còn không tin là mình đã được tự do.

NV: Xin vui lòng kể lại hành trình chị đã đến Mỹ như thế nào?

Trần Khải Thanh Thủy: Mình nhớ là họ giữ bí mật đến phút chót. Trước đó công an còn yêu cầu mình viết cảm tưởng về những ngày ở trong tù. Sau đó, tức Thứ Ba ngày 22 tháng 6, họ chính thức thông báo là cách đó một tiếng ông trưởng trại và nhiều người nữa, cả một đoàn, kéo nhau lên Hà Nội đến đại sứ quán Mỹ để chính thức giao mình cho phía Mỹ. Ðến sáng Thứ Tư mình sẽ ra tòa án nhân dân tỉnh Thanh Hóa để gạch tên bãi miễn trách nhiệm hình sự của mình. Nếu may mắn thì đến cuối tuần mình sẽ đi được, còn chậm nhất là sang đầu tuần sau. Họ chỉ nói như vậy.

Nhưng đùng một cái thì chiều hôm sau, tức Thứ Tư, lúc khoảng 3 giờ rưỡi, lúc mình còn đang ngồi trong buồng giam nóng nực đến 38, 39 độ, còn đang mặc quần cụt và áo thun ba lỗ, thì một ông cán bộ trại đến bảo “chị Thủy mặc quần áo trại vào đi ra ngoài gặp cán bộ”.

Mình đi theo ra tưởng gặp cán bộ bình thường. Nhưng khi ra thì gặp cả bọn an ninh ở Hà Nội về. Mình nghĩ điệu này chắc là đi rồi. Rồi chúng bảo “thủ tục đã xong, chị vào chuẩn bị rồi chúng tôi sẽ đưa chị ra sân bay để bay thẳng đi luôn”. Mình rất ngỡ ngàng.

Nếu nói diễn tả tâm trạng lúc ấy thì bàn chân đi như không trọng lượng, bàn chân bước cứ lâng lâng như tỉnh như say. Không ngờ hạnh phúc lạc bước đến với mình nhanh như thế. Họ cho mình 5 phút chuẩn bị. Mình gấp các thứ rồi chạy ra phía ngoài cho họ kiểm tra đồ đạc.

Ðiều bực tức nhất là họ cướp trắng hết công sức lao động của mình suốt 21 tháng trời ở tù: 50 bài thơ, hàng chục bài viết, bao nhiêu ý tưởng mình đã gói ghém vào trong quyển sách của mình. Cả quyển truyện Kiều của Nguyễn Du mình chép lại, hiệu đính lại những từ cổ. Lợi dụng lúc mình đi thay đồ chúng đã lấy mất hết của mình.

NV: Lúc đó họ đưa chị đi luôn?

Trần Khải Thanh Thủy: Ừ, họ có mua sẵn cho bộ quần áo dân thường để mình mặc. Những người được tự do sẽ được mặc quần áo thường đi từ trong ra ngoài. Ðằng này có lẽ chúng không muốn ồn ào, nên chúng đã lừa mọi người đi lao động hết ngoài xưởng ngoài đồng, trong trại chỉ còn ít người ốm thôi, mà ngay từ sáng sớm thì chúng cũng đã cách ly mình với những người đó.

Mình rời khoảng đó lúc 4 giờ kém 10, lên ô tô. Chúng đón tiếp mình trịnh trọng như nguyên thủ quốc gia, có cả bác sĩ y tế đi kèm, có cả cán bộ nhưng không mặc quần áo cảnh sát mà mặc thường phục. Không kể lưc lượng an ninh của thành phố xuống, thì cũng đã là 3, 4 xe, cả một đoàn dài. Vừa chạy vừa hú còi ầm lên, có công an hú còi dẹp đường cho “đoàn công tác đi qua”. Long trọng quá!

NV: Lúc đó chị đã bình tĩnh lại chưa? Hay vẫn cảm xúc lâng lâng?

Trần Khải Thanh Thủy: Vẫn cảm xúc lâng lâng, nhưng chưa tin hoàn toàn vào bọn công an lếu láo này. Vì trong tù mình rất thích câu nói trong tác phẩm “Người Tù khổ sai” là “bây giờ tôi đã rút ra kết luận là chớ có tin bọn quản giáo, bọn công an” nên mình cũng cảnh giác cao độ.

NV: Tức là chị vẫn không tin 100% là mình sẽ được đi, được tự do?

Trần Khải Thanh Thủy: Vẫn sợ là có một biến cố nào đó chăng thì nó lại giữ mình lại.

4 giờ kém 10 đi một lèo đến 8 giờ kém 10 thì đến sân bay Nội Bài. Rồi nó đưa mình lên phòng khách rất sang trọng. Bọn an ninh Việt Nam thay nhau mấy đợt đến quay phim. Rồi gia đình mẹ mình, em trai, em dâu, chồng mình, cả bà chị dâu, các cháu cũng đến. Chúng cho gặp khoảng 30 phút, trong sự giám sát của chúng nó. Trong lúc đó chúng vẫn quay camera liên tục. Rồi chụp ảnh, đến mức con bé lớn con mình hỏi “quay để đưa lên ti vi à?” Thì có một cô bé trả lời là “quay để làm tư liệu”.

NV: Mấy giờ thì chị bắt đầu rời khỏi sân bay Nội Bài?

Trần Khải Thanh Thủy: Ngồi chờ rất lâu. Sau khi đó thì có một phiên dịch người Việt ở đại sứ quán Mỹ và một ông Mỹ đến nói chuyện các thứ với mình và bọn công an Việt Nam. Khi đó có một tay sếp công an đến nói mình được đi là do chính sách nhân đạo của nhà nước chứ không phải là do bị Mỹ ép. Khi đó, với công an vây xung quanh, thì ông Mỹ cũng nói đánh giá cao sự hợp tác giữa hai bên Mỹ và Việt Nam. Nhưng sau khi tụi nó tản đi thì ông ấy nói là ông ấy buộc phải nói thế vì còn nhiều trường hợp như mình cần được giải thoát. Người đưa mình đi sang Mỹ đã nói trong chặng đường bay là suốt cả 7, 8 tháng trời giằng co, rất vất vả, bọn chúng nhất định không chịu nhả mình. Ðến khi đồng ý thì chỉ trong vòng 9 ngày làm hộ chiếu là bay.

NV: Lúc họ báo cho chị biết tin sẽ đi qua Mỹ thì chị có bất ngờ không hay chị đã biết trước rồi?

Trần Khải Thanh Thủy: Vẫn rất bất ngờ. Mình biết được thông tin Mỹ can thiệp là từ trước Tết cơ. Khi chúng đưa mình ra khỏi trại giam Hỏa Lò là đi trong đêm mà, nên không ai biết hết. Khi đó em trai mình phải lùng khắp các trại tìm ra mình để báo tin là “chắc chúng chỉ giam chị đến hết năm nay thôi, chứ bên ngoài đấu tranh cho chị mạnh lắm”. Thế là mình có niềm tin hy vọng từ đó.

Ðến khoảng cuối tháng giêng, em mình lại đến thăm báo rằng có lẽ chị sẽ bay trong tháng này, chúng chẳng thể giữ chị lâu đâu. Mình lại nuôi hy vọng.

Nhưng mãi đến tận 23 tháng 3 thì một tay tên Khải vào báo mình sẽ được đi xuất cảnh ra nước ngoài và nó khuyên mình nên đi “vì tương lai con cái mình hơn nữa là chị sẽ chữa được bệnh”. Thì mình nhất trí thôi.

Nhưng mãi đến mấy tháng chờ đợi khắc khoải, chờ đợi đến tận 12 tháng 6 thì chúng nó mới quay trở lại kêu mình khai tờ đơn làm hộ chiếu. Ðến chiều lại có một bà đại diện phía Mỹ đến gặp mình trong trại khoảng 30 phút. Sau đó thì mình biết là cơ hội sẽ đến với mình.

Mình cứ nghĩ mình sẽ được ở lại Hà Nội vài hôm vì buổi chiều lúc chúng đưa mình ra sân bay, tuyên bố tha bổng mình. Trong tờ giấy tuyên bố tha bổng có ghi “phải có mặt tại Hà Nội trước ngày 29 tháng 6”. Cứ ngỡ sẽ được ở lại vài ngày ai ngờ bọn chúng bảo phải đi ngay.

NV: Gia đình chị được công an thông báo cho biết trước đó bao lâu?

Trần Khải Thanh Thủy: Công an thì chẳng thông báo gì cả. Chỉ có đại sứ quán Mỹ thông báo đến cho gia đình từ hôm Thứ Bảy rằng Thứ Tư mình sẽ bay nên gia đình đã có chuẩn bị trước.

NV: Theo chị hiểu thì việc chị có mặt tại Mỹ được xem là hành động trục xuất hay là tị nạn chính trị?

Trần Khải Thanh Thủy: Cả hai khái niệm đó đều đúng cả. Thì chúng trục xuất mình ra khỏi Việt Nam thì mình sang Mỹ xin tị nạn chính trị. Nhưng mà nó lại đặt dưới chiêu bài cộng sản là do sự nhân đạo khoan hồng của chính phủ Việt Nam nên mình được đi chữa bệnh. Chúng yêu cầu mình là không được chống đối, coi như phải thay đổi quan niệm các thứ đi, chúng cho đi vì tinh thần nhân đạo chứ không phải vì phía Mỹ ép buộc.

NV: Chồng chị không được đi cùng chị sao?

Trần Khải Thanh Thủy: Thực ra Mỹ chấp nhận cho cả gia đình mình đoàn tụ bên Mỹ, ông xã được phép đi theo vợ. Nhưng có điều ông ấy nhận thức chưa đầy đủ. Ông ấy sợ sang đây bất đồng ngôn ngữ, vì không biết tiếng Anh, sợ thất nghiệp nên ông ấy muốn ở lại thu xếp công việc nhà cửa, không đi. Lại thêm ông ấy sợ kéo cả bầu đoàn thê tử đi thì phía Mỹ sẽ kéo dài thời gian làm hồ sơ hơn, nên ông ấy vì thương vợ nên bảo thôi để ông ấy ở lại, 2 mẹ con đi. Nhưng suy nghĩ ấy rất sai lầm. Khi sang đây mình biết là ông ấy đã bỏ mất một cơ hội quý báu rồi. Giờ muốn đoàn tụ thì cũng phải 2 năm sau.

NV: Ðến giờ chị nghĩ như thế nào về những gì chị đã làm, đã viết? Chị vẫn sẽ tiếp tục chứ?

Trần Khải Thanh Thủy: Mình cũng sẽ vẫn như thế. Bởi vì mình có được một chút hiểu biết về xã hội, mình không chịu đánh mất nhân cách trong một xã hội dối trên lừa dưới. Mình vẫn tiếp tục nói thật. Vẫn chống chúng tới cùng nếu chúng cứ tiếp tục giở những trò mị dân đê tiện, làm chậm bước tiến của xã hội Việt Nam. Mình không có gì ân hận cả, mà vẫn sẽ tiếp tục con đường tranh đấu cho nhân quyền.

NV: Chị có muốn chia sẻ thêm điều gì cùng độc giả nhật báo Người Việt không?

Trần Khải Thanh Thủy: 13 tháng ở trại và 6 tháng 21 ngày ở Hỏa Lò có rất nhiều điều mình muốn chia sẻ với mọi người. Trước hết là phải vực sức khỏe lên bởi sức khỏe như con thuyền giúp mình vượt qua đại dương cuộc đời. Khi có sức khỏe rồi mình sẽ bắt tay lại viết những điều đang ôm ấp...

Suốt những ngày trong trại mình biết ơn báo Người Việt ghê lắm vì đã không bỏ rơi mình trong những lúc khó khăn, nếu không có sự tiếp sức ấy thì có khi mình đã ngã quỵ trong tù rồi.

NV: Thay mặt báo Người Việt xin gửi đến chị lời chúc sức khỏe. Chúc chị sớm hòa nhập vào cuộc sống để sớm thực hiện những ước mơ của mình.

congtusaithanh wrote on Jul 29, '11
Hehe, day da chui canh sat My nhieu lan roi ma cha thang nao dung duoc toi cai long chan day nhe. Cong nhan CS My no hen that, no so luat hon so ong ke.
Add a Comment